19 C
Hanoi
Trang chủPhản biệnLại diễn trò tiếc rẻ quá khứ!

Lại diễn trò tiếc rẻ quá khứ!

Quá khứ tốt đẹp thì nên giữ lấy làm hoài niệm, chứ còn quá khứ dơ bẩn thì đừng bới lên rồi thêm thắt để người đời cười cho!

Hiện trên không gian mạng có bài viết ca ngợi về Sài Gòn cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20 với những mỹ từ như Sài Gòn xưa là hòn ngọc viễn Đông, kinh đô hoa lệ hay Sài Gòn thời Pháp và Mỹ xưa được người châu Âu xem là thiên đường của phụ nữ. Từ đó họ cho rằng Việt Nam đánh đuổi Pháp, Mỹ là đánh đuổi nền văn minh nhân loại. Xin gửi đôi lời:

Người châu Âu mà cụ thể là người Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha…là những người đã xâm lược đất nước ta kể từ 1858. Đến năm 1862, Phan Thanh Giản, Lâm Duy Hiệp đã đầu hàng Pháp và ký hoà ước Nhâm Tuất dâng 6 tỉnh Nam Kỳ cho Pháp. Đến 1884 thì vua tôi nhà Nguyễn chính thức thừa nhận quyền “bảo hộ” của Pháp tại nước ta. Từ đây nhân dân ta phải sống kiếp nô lệ, vong quốc ngay trên quê hương mình.

Sài Gòn lúc đó là thiên đường của người Pháp, chúng đưa gia đình, vợ con sang nước Nam để hưởng thụ thành quả mà chúng đã xâm lược được. Thế nhưng, nhân dân ta khi đó phải làm trâu, làm ngựa cho chúng, bị Pháp bóc lột, sát hại dã man. Thiên đường của phụ nữ Pháp và châu Âu nhưng là nỗi đau của cả dân tộc này. Ca ngợi vì lý do gì, hay Báo Thanh Niên lấy làm vinh hạnh vì người Pháp xâm lược và tròng lên tổ quốc ta ách cai trị bạo tàn gần 100 năm? Các bạn vinh dự vì tổ tiên, cha anh mình từng sống kiếp nô lệ khi Pháp đến khai sáng văn minh cho An Nam?

Lại diễn trò tiếc rẻ quá khứ!

Từ năm 1858 cho đến khi nhân dân ta dưới sự lãnh đạo của Đảng, làm nên cuộc cách mạng long trời, lở đất, đánh đổ ách đô hộ gần 100 năm của thực dân Pháp để thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ngày 02/9/1945. Sau đó đánh bại thực dân Pháp bằng chiến thắng Điện Biên Phủ 1954 “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” thì trước đó họ đã “khai sáng” cho dân tộc ta bằng: Chính sách khai thác thuộc địa, bốc lột nhân dân ta đến tận cùng của sự khổ đau, tủi nhục của kiếp làm người nô lệ. Người Pháp đã “khai sáng văn minh” cho nước ta bằng chính sách ngu dân để cai trị mà hậu quả của nó là có hơn 90% dân số mù chữ, vơ vét đến cạn kiệt tài nguyên, khoáng sản, hình thành đồn điền…để làm giàu cho “chính quốc”; là tắm máu các cuộc khởi nghĩa của nhân dân yêu nước, là xác người phơi trên những đồn điền cao su, trên đường ray xe lửa là hơn 2 triệu người dân bị chết đói năm 1945 (khi Pháp bán nước ta cho Nhật”…

Nhiều người vẫn lấy làm “tự hào” khi người Pháp xây dựng các công trình như đường tàu, nhà ga, bến cảng, cầu cống, nhà hát… và xem đó là tinh túy của văn minh phương Tây, là khai sáng cho nhân dân ta. Họ quên rằng, tất cả những công trình đó được dựng lên là để phục vụ cho chính sách cai trị của Pháp và thuận tiện cho việc chuyển tài nguyên về đất nước “Đại Pháp”. Không phải là chúng xây dựng lên để phục vụ cho nhu cầu của nhân dân ta. Nếu không có cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 02/9/1945 thì dân tộc ta, nhân dân ta vẫn mãi sống kiếp nô lệ ngay trên chính quê hương của mình.

Mỹ, Diệm lật Bảo Đại và Quốc gia Việt Nam, vi phạm Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954 để xây dựng cái gọi là “nền Đệ Nhất Cộng hòa”. Mỹ đem quân đội Hoa Kỳ cùng với đồng minh là Australia, New Zealand, Philippines, Thailand và Hàn Quốc đến xâm lược Việt Nam. Cái mà các người gọi là “nền văn minh của Mỹ” theo chân chúng đến nước ta là: Tội ác chiến tranh, là gây đau thương tang tóc cho tổ quốc ta; là bom đạn, là chất da cam, là vũ khí hủy diệt để đi giết người, đi xâm lược một dân tộc có chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ với mong muốn biến miền Nam Việt Nam thành thuộc địa kiểu mới. Người Mỹ bị nhân dân ta khuất phục, buộc phải cút khỏi Việt Nam theo cái cách không thể nhục nhã hơn. Hơn 58.000 lính Mỹ bị tiêu diệt cùng hàng chục ngàn quân chư hầu bị khai tử; thương phế binh của riêng Hoa Kỳ là 303.000 tên.

Vậy thì cái gọi là “nền văn minh” mà những người mang trong mình tư duy nô lệ luôn ca ngợi đó nằm ở đâu? Giá trị của cái gọi là “văn minh kiểu Hoa Kỳ” mang lại cho chúng ta những gì từ 1954-1975?. Chiến tranh đã đi qua 47 năm, những đau thương, mất mát của dân tộc ta đã nguôi ngoai, vết thương đã liền lại sẹo; chúng ta khép lại quá khứ để hướng về tương lai; nhưng từ trong sâu thẳm trái tim của người Việt vẫn không bao giờ quên những tội ác mà Mỹ và đồng minh cùng lũ lang sói bán nước, hại dân – ngụy Sài Gòn đã gây ra cho chúng ta., mãi mãi là thế cho dù sông có cạn, đá có mòn.

Khi xưa ở bên tàu, Trần Hậu Chủ là đế vương của nhà Trần. Thế nhưng chỉ biết vui chơi, nhạc, hoạ. Trong cung chứa chấp toàn đám xướng ca vô loài. Vậy nên khi quân Tùy tiến đánh đến gần kinh đô nhưng Trần Thúc Bão chẳng quan tâm đến kẻ đang xâm lược đất nước mình, vẫn tửu sắc, cầm thi và kết cục là nhà Trần diệt vong. Cái lối tư duy kiểu: Con hát biết đâu hờn vong quốc/Bên sông còn hát hậu đình hoa. Người viết bài và người kiểm duyệt bài này chẳng cũng cùng hệ tư tưởng “ca xướng bất tri hờn vong quốc”. Vẫn ca ngợi Pháp và bè lũ xâm lược.

Chẳng thế mà hiện nay, trên đầy các mặt báo, người ta ca ngợi Sài Gòn trước 1975 là “Hòn Ngọc viễn Đông”, cho rằng chúng ta đánh đuổi Pháp, Mỹ là đánh đuổi nền văn minh nhân loại…vâng, Sài Gòn thời Pháp thuộc là mảnh đất màu mỡ để giống mắt xanh mũi lõ tha hồ trác táng trên máu xương của nhân dân Việt Nam. Là nơi mà những kẻ đi “khai sáng văn minh” và bọn tay sai, bán nước hưởng lạc. Đến thời Mỹ và chư hầu xâm lược miền Nam Việt Nam, thời đó đúng là “thiên đường của phụ nữ” và là nơi quân đội Mỹ xem là thiên đường dục vọng. Là nơi mà:

Trượt tú tài anh làm trung sĩ

Em ở nhà lấy Mỹ sinh con

Bao giờ xong chuyện nước non

Anh về anh có Mỹ con anh bồng

Ca ngợi thiên đường do người Pháp, Mỹ tạo ra chứng tỏ những kẻ ca ngợi chúng đã vội quên nỗi nhục mất nước, nỗi nhục nô lệ! Không hiểu người viết bài và người kiểm duyệt có thuộc dòng Pháp con, Mỹ con hay không nhưng tôi ngửi thấy mùi khét kiểu me Tây. Thiên đường của phụ nữ Pháp thì đúng nhưng loài ngựa mà các người cho là bi kịch đó, không đơn thuần là loài ngựa bốn chân. Nó phải được bao hàm cả hàng chục triệu đồng bào mất nước, chịu cảnh áp bức không lối thoát. Thiên đường ư? Thiên đường của người Pháp, Mỹ nhưng là nỗi đau đoạn trường của người Việt Nam./.

Nguồn: Diễn đàn Dân chủ

BÀI MỚI

XEM THÊM

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây